NGƯỜI LỚN CẦN PHẢI CHỮA BỆNH "SĨ"

NGƯỜI LỚN CẦN PHẢI CHỮA BỆNH "SĨ"

Thế giới của người lớn ngập tràn những khó khăn và trắc trở. Người thà cắn răng chịu đựng chứ không chịu đầu hàng. Người thì đã sớm quên đi sĩ diện để bắt tay làm lại từ đầu vì một tương lai ấm no hạnh phúc. Đừng trước sinh tồn, sĩ diện là thứ rẻ rúng nhất.


(Ảnh: nguồn BÁO TRÍ)


Trong phim ông chú của tôi (2018), "ông chú" Park Sang Hoon bị cho nghỉ hưu non vì năng lục kém cỏi. Anh thất rất mất mặt nên quyết tâm đi khởi nghiệp thất bại, anh mất sạch lương hưu và mất luôn cả vợ. Em trai của Park Sang Hoon tên là Park Ki Hoon. Park Ki Hoon từng là một đạo diễn trẻ triển vọng của làng điện ảnh Hàn Quốc. Tiếc rằng, anh chỉ là một tài năng mãi không chịu lớn. Nhưng lòng anh vẫn không ngừng ôm ấp những giấc mộng viễn vông. Anh thà ở nhà chơi chứ nhất quyết không chịu ra ngoài tìm việc. Hai anh em ăn không ngồi rôi. Cuộc sống rơi vào cảnh túng quẫn. Mẹ già vì điều này mà lo lắng đến bạc đầu.

Cuối cùng, họ buộc phải đi làm công nhân vệ sinh. Họ chấp nhận từ bỏ sĩ diện để chăm chỉ đi làm cái công việc mà họ cho là "mất mặt:" đó. Công việc lương không cao nhưng cũng đủ để cho họ có đồng ra đồng vào. Những tia hy vọng về tương lai dần được thắp sáng. Sự thay đồi của Park Sang Hoon cũng khiến vợ anh muốn quay về nối lại tình xưa. Mẹ già thấy vậy trong lòng rất vui. cuộc sống gia đình ngày càng hạnh phúc.

Sĩ diện là thứ vô dụng nhưng cũng là thứ khó buông bỏ nhất. Bạn càng để tấm đến sĩ diện của mình, thì con đường bạn đi sẽ càng khó đi hơn. So với sinh tồn, sĩ diện không đáng một xu. Người chết vì sĩ diện mới là kẻ dễ đánh mất đi phẩm giá của bạn thân,

nguồn: Tony Dũng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến