GÁNH NẶNG LỚN NHẤT TRONG CUỘC SỐNG KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG VIỆC MÀ LÀ SỰ NHÀM CHÁN

GÁNH NẶNG LỚN NHẤT TRONG CUỘC SỐNG KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG VIỆC MÀ LÀ SỰ NHÀM CHÁN.


Sau khi tôi tốt nghiệp Đại học, với học vấn cao, Hải liền xin được vào một tập đoàn lớn. Anh cho rằng mọi chuyện từ nay là yên ổn, mỗi ngày khi hoàn thành công tác về nhà anh tìm cho mình những thú vui giải trí.
Nguồn ảnh: hoàng hôn trước những thực tế phũ phàng của cuộc sống.


Nhưng bên cảnh Hải có người đồng nghiệp tên Lưu sau khi tan làm, lại chăm chỉ, nghiên cứu, học bổ túc. Hải thường coi thường, cho rằng đồng nghiệp không bằng mình, cố gắng thế nào cũng không nên chuyện.
Mặc dù mỗi ngày hai người đều thực hiện các công việc giống nhau. Nhưng khi sóng gió đến, mới biết ai là người vững vàng hơn. Sau 5 năm dưới áp lực cạnh tranh, công ty buộc phải cải tổ, cắt giảm nhân sự. Hải rất bất ngờ vì một người trình độ học vấn cao như mình lại rơi vào danh sách bị cắt giảm.
Lúc ấy anh mới phát hiện rằng, đối mặt với lớp thế hệ trẻ thể lực và trí thức của mình thôi chưa đủ, mà kinh nghiệm tích luỹ mới là cốt lõi. Mặc dù đã tốt nghiệp xong 8 năm, nhưng anh ấy vẫn không tiến bộ nhiều hơn là mấy so với khi mới tốt nghiệp, trong khi đó thế hệ trẻ ngày càng có rất nhiều nhân tài mới nổi lên. Do đó anh cũng gặp phải không ít những thử thách và trắc trở khi cạnh tranh cùng họ.
Kỳ thực đời người giống như chèo thuyền ngược dòng,
Không tiến lên hẳn sẽ thụt lùi. Trong thế giới của những người tài giỏi và xuất sắc, bạn không ngừng nâng cao giá trị của chính mình.
Sự ấm áp khi cuộn tròn trong chăn không bằng sự hạnh phúc của những thành tựu trong tương lai, trong những trang sách luôn có điều mà bạn có thể học. Tham muốn sự an nhàn sẽ chỉ khiến bản thân trở nên "gĩ sét".
ảnh: rốt cuộc đàn ông hay phụ nữ ai là người mệt mỏi,


Nhiều người than vãn về khủng hoản trung niên đến bất ngờ. Trên thựce tế nó không phải lập tức ập đến ngày một ngày hai. Bạn đã có vô số cơ hội để trui rèn bản thân, tránh khỏi khủng hoảng không cần thiết, nhưng có lẽ chính vì bạn chọn an nhàn mới dẫn đến kết cục như vậy.
Nhà nổi tiếng Thẩm Tòng Văn từng nói: "Cả đời tôi sợ nhất là nhàn rỗi, đánh mất ý nghĩa sinh mệnh mình". Học sinh của ông, Uông Tằng Kỳ, từng miêu tả về ông như sau: "Mùa đông trong nhà không nhóm được lửa, (thầy) liền quấn chăn để tiếp tục viết:.
Trong những năm trọn đời, Thẩm Tòng Văn cũng không muốn dành thời gian nghỉ ngơi nên đã tham khải lượng lớn tài liệu để biên soạn cuốn "Nghiên cứu về trang phục Trung Quốc cổ đại". Ông ấy viết khi người khác hưởng thụ, ông ấy vẫn viết khi người khác hưởng thụ, ông ấy vẫn viết khi ai đó chất vấn hay chỉ trích ông.

Theo Trí thức  trẻ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến